"Cạch"
Lăng Triệt mở cửa, Cảnh Du sắc mặt biến đổi vội vàng giữ chặt không để hắn đẩy cửa ra.
- Đừng, đừng như vậy.
- Hừ.
Cửa mở ra, Lăng Triệt ôm Cảnh Du ra bên ngoài,
"Cộp cộp"
- Mau lên, ra sân tập trung thôi.
Cảnh Du cắn môi, cậu ta đưa tay về đằng sau giữ chặt đầu Lăng Triệt,
- Lăng Triệt, đừng như vậy, có được không.
Cây đại c*n màu nâu sẫm vẫn không ngừng rút ra đâm vào, âm thanh dam mị vang lên trong hành lang yên tĩnh, dù ai nghe thấy cũng đoán được chuyện hai người đang làm.
Lăng Triệt giữ chặt Cảnh Du đi đến sân huấn luyện gần nhất,
"Ưm..~"
Cảnh Du lắc đầu nguầy nguậy, cả người không một mảnh vải khiến cậu ta vừa thẹn vừa tức,
- Lăng Triệt, ta muốn trở về, hức..
Lăng Triệt liếm giọt nước mặn chát bên khóe mắt Cảnh Du ôn nhu nói,
- Ngoan, đừng khóc.
Tuy nói vậy nhưng Lăng Triệt không có ý định dừng lại, hắn cười nham hiểm,
- Du Du, chúng ta đến gần thêm chút nữa nha, yên tâm, sẽ không lộ đâu.
Cảnh Du nắm chặt tay hắn, *** ***** cắn chặt khiến Lăng Triệt sung sướng thở ra một hơi.
"Cộp"
Lăng Triệt từng bước đến gần đại đội đang tập huấn, mấy chục người vẫn không hề hay biết khung cảnh ma mị chỉ cách mình chưa đến 10 mét,
- 1 2 1 2...
"Ưm"
Hai tay Cảnh Du bám víu lấy cánh cửa sổ bằng sắt bên cạnh, nhỏ giọng,
- Lăng Triệt, Lăng Triệt... ~
Một người nghi hoặc nhìn sang, hắn nhìn người bên cạnh ngờ ngợ,
- Ê, ngươi có nghe thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648945/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.