Miệng Lâm Minh Trạch mặn chát, hắn nhìn vùng bụng nhô lên của Lạc Dư trái tim không nhịn được co rút, đau đớn,
- A Dư, xin lỗi.
Xin lỗi vì đã đi lâu như vậy
Xin lỗi vì đã bỏ mặc em và con
Xin lỗi vì đã không ở bên cạnh em
Xin lỗi.... vì tất cả.
"Tí tách"
Lâm Minh Trạch mắt đỏ bừng, từ nhỏ đến giờ đây là lần đầu tiên hắn khóc, sau này, hắn, cũng chỉ có thể vì một mình Lạc Dư, người hắn yêu mà khóc. Lâm Minh Trạch dịu dàng,
- A Dư, chúng ta đi thôi.
Lạc Dư trở lại khoang chứa, Lâm Minh Trạch ôm chiếc cơ giáp lên dùng hết tốc lực bay trở về căn cứ.
- Mau, quân y, triệu tập hết đám quân y lại đây cho ta.
Lâm Minh Trạch rời khỏi cơ giáp bế Lạc Dư một đường chạy tới chiến hạm dùng để cứu chữa quân sĩ.
- Người đâu..
Tất cả mọi người đều hốt hoảng, họ chưa từng thấy thiếu tướng của mình như vậy.
- Tới đây, tới đây, thiếu tướng, mời đi bên này.
Mấy người quân y cũng kinh hãi, họ không dám chậm trễ mở đường cho Lâm Minh Trạch đem người đến khu vip.
- Thiếu tướng, ngài đặt vị này ở đây đi.
Mấy quân y dè dặt nói, Lâm Minh Trạch sắc mặt âm trầm đáng sợ nói:
- Nếu không cứu được người thì các ngươi cũng không cần sống nữa.
- Dạ, dạ..
Một đám quân y chưa kịp cứu chữa gì đã bị lời này của Lâm Minh Trạch dọa đến toàn thân cứng ngắc, trán toát mồ hôi lạnh gật đầu.
Lúc này Lâm Minh Trạch mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648948/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.