Không mẹ con gì hết, con tránh ra cho A Kiệt vào phòng, phòng còn lại nhà chúng ta rất bẩn, giờ mà dọn dẹp thì đến đêm mất, ngủ ở đây đi.
Mẹ Lạc đẩy Lạc Dư ra rồi dẫn Lãnh Kiệt đi thẳng vào phòng,
- Ha, không phải chỉ một mình cậu biết diễn nha.
Lãnh Kiệt đắc ý liếc mắt nhìn Lạc Dư, trước khi cậu nổi giận thì lại nhanh chân chạy theo mẹ Lạc, đây là bùa hộ mệnh của hắn a.
- Được rồi, Lạc Dư, mẹ mà thấy con bắt nạt Lãnh Kiệt nữa thì biết tay mẹ, nghe chưa.
- Dạ.
Mẹ Lạc gật đầu đi ra ngoài, bà nhìn cánh cửa đáng thương nằm dưới đất nói,
- Haiz, mai mẹ nói cha con đi mua cái mới, bây giờ hai đứa cứ ngủ tạm như vậy đi.
"tạch"
Mẹ Lạc còn tri kỷ giúp hai người tắt điện,
- Cậu đi chết đi.
- Cậu chưa chết sao tôi có thể chết trước được.
Hai người lăn lộn đánh nhau trên giường, đột nhiên ánh sáng đèn PIN chiếu tới,
"..."
"...."
Hai người im thin thít, mỗi đứa quay sang một góc giả vờ nhắm mắt lại. Mẹ Lạc nghi hoặc, bà hình như nghe thấy hai đứa này cãi nhau thì phải, hình như còn đánh nhau nữa a, sao giờ không thấy gì.
Mẹ Lạc lẩm bẩm,
- Chắc mình nghe nhầm rồi.
Đợi đến khi mẹ Lạc thật sự xuống nhà thì hai người mới bật đèn ngủ lên lao vào quần ẩu,
- Cậu đừng tưởng mẹ tôi có thể chắn cho cậu nhá.
Lạc Dư cầm gối hung hăng đập Lãnh Kiệt một phát, Lãnh Kiệt cũng không yếu thế cầm chiếc còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648911/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.