Hai người điên cuồng suốt mấy tiếng đồng hồ, đến khi dừng lại thì mặt trời cũng đã lặn, ánh hoàng hôn soi rọi lên hai thân thể quấn lấy nhau như hòa làm một.
Lãnh Kiệt ôm chặt lấy Lạc Dư, hắn ủy khuất:
- A Dư, em không được có người khác biết không, nhất định phải đợi ta đó.
- Ừm.
Lãnh Kiệt dụi đầu vào cổ Lạc Dư nhỏ giọng:
- Ta yêu em.
Lạc Dư híp mắt, ánh mắt xẹt qua tia giảo hoạt:
- Ồ, yêu ta, vậy bên ngoài ngươi có cảm giác với người nào hay thích người nào không.
Cả người Lãnh Kiệt cứng ngắc, hắn ôm chặt lấy Lạc Dư,
- Không có, dù có ta cũng sẽ chấm dứt với người đó, ta chỉ muốn có một mình ngươi.
- Vậy sao.
Ánh mắt của Lạc Dư giống như nhìn thấu hế tất cả khiến Lãnh Kiệt chột dã cúi đầu à nũng,
- A Dư...
Lạc Dư bật cười, lần đầu cậu và thằng này gặp mặt không phải hắn rất bá đạo sao, cái tên suốt ngày chỉ biết nũng nịu, mè nheo này là ai đây, cậu không quen a.
- Được rồi, ta phải ra ngoài đây.
Lãnh Kiệt lưu luyến nhìn Lạc Dư hóa thành một luồng bạch quang biến mất, bộ dạng trẻ con lúc nãy đã hoàn toàn biến mất. Lãnh Kiệt nheo mắt,
- A Dư, ta sẽ đến tìm em nhanh thôi.
....
Ngoài đời thật,
- A Dư, con còn cái gì nữa không.
Lạc Dư lấy chiếc mũ chơi game định bỏ vào thùng đồ thì mẹ Lạc đã lập tức bỏ nó ra, giọng nói bà có chút hận rèn sắt không thành thép nói,
- Mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648912/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.