Lạc Dư lại bị đem trở lại Ma cung, nhưng lần này cậu không bị Ma Thiên Vũ nhốt như lần trước, chỉ có điều tên này ngày nào cũng bám dính khiến cậu có chút đau đầu.
Lạc Dư nhăn mày nhìn Ma Thiên Vũ nói:
- Ma Thiên Vũ, ngươi không có chuyện gì phải làm sao.
Ma Thiên Vũ nhướn mày:
- Đương nhiên là có a, hơn nữa còn rất quan trọng.
- Vậy sao ngươi còn ở đây, không mau đi đi.
Ma Thiên Vũ cười híp mắt nói:
- Ngươi biết việc quan trọng đó là gì không ?
Lạc Dư cắn một miếng linh quả bĩu môi nói:
- Việc của ngươi làm sao mà ta biết được...ta..
- Điều quan trọng nhất đối với ta bây giờ ... chính là ngươi.
-...
Lạc Dư cười gượng:
- Ngươi đừng nói linh tinh.
Ma Thiên Vũ bắt lấy tay Lạc Dư kéo vào lòng:
- Ngươi làm sao biết ta nói thật hay giả chứ, ngươi... vốn dĩ chưa từng tin ta.
Hai người đều trầm mặc không nói, Lạc Dư quay mặt sang chỗ khác lảng tránh nói:
- Ừm, ta hơi mệt, ta muốn nghỉ ngơi.
- Được, vậy ta đi đây.
Lạc Dư đá đá chân, mặt cậu hơi đỏ lên, Ma Thiên Vũ là đang tỏ tình với cậu đúng không.
Ma Thiên Vũ đi đến thư phòng, hắn cũng có rất nhiều việc cần phải xử lí a.
Thời gian rất nhanh lại qua đi, 5 năm, đối với thần giới chỉ là một cái chớp mắt nhưng đối với Lạc Dư đó là thời gian vui vẻ nhất, cậu được ở bên người mìn thích, được người đó cẩn thận chăm sóc từng li từng tí, cậu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648874/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.