KHÔNGGG...- A Dư, A Dư của ta, ngươi mau tỉnh lại đi, ta hối hận rồi, hối hận rồi, cầu xin ngươi, đừng bỏ ta mà đi.
Đôi mắt Ma Thiên Vũ cháy xuống hai dòng huyết lệ, cơ thể hắn bộc phát một luồng khí tức u ám, lạnh lẽo.
" ầm"
Ma Thiên Vũ vậy mà lâm trận đột phá Thiên Tôn sơ kì, không chỉ khí tức ngay cả sức mạnh trong cơ thể hắn cũng trở nên mơ hồ không rõ, Thiên Tôn là cảnh giới cao nhất, con người đạt đến cảnh giới này chính là có thể trường thọ cùng trời đất, nhưng rất khó có thể phá vỡ được xiềng xích của thiên đạo, nếu không cũng không có ít người đạt thành tựu Thiên Tôn như vậy.
Ma Thiên Vũ cười nhưng nước mắt lại không kiềm chế được chảy xuống, hắn vuốt ve khuôn mặt trắng bệch của Lạc Dư lẩm bẩm:
" bất tử nhưng không có người ở bên cạnh thì còn có ý nghĩa gì nữa chứ" .
Hắn nhẹ nhàng đặt thân thể Lạc Dư xuống bên cạnh, hôn lên môi cậu, nhỏ giọng nói:
- A Dư, đợi ta một chút, rất nhanh thôi, ta sẽ đưa ngươi về đoàn tụ với cha mẹ ngươi, người thân của ngươi...
Hắn đứng dậy, Hấp huyết kiếm tỏa ra khí tức u ám tiến về phía Liễu Thanh Trì.
" Xẹt"
" phụtttt"
Liễu Thanh Trì bị một kiếm này làm bị thương nặng, hắn cắn răng cầm Thanh lam kiếm đứng dậy đâm về phía Ma Thiên Vũ.
"phụt"
"phụtttt "
....
Hắn hộc ra mấy ngụm máu, cơ thể nhuốm đầy máu đỏ tươi nằm im không cử động được. Ma Thiên Vũ không cảm xúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648875/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.