Thịnh Mộc Vũ lên tiếng, đặt tay trên chốt cửa, nhẹ nhàng kéo sang phải, bụi bậm không biết đã tích lũy được bao lâu đều rơi xuống trên mu bàn tay mịn mà nhẵn bóng của cậu, Thịnh Mộc Vũ nhíu mày, Tiêu Xảo Xảo cẩn thận khéo léo, lấy ra một bao khăn giấy từ trong túi quần đưa cho cậu, trên khăn giấy có in đóa hoa sen màu hồng nhạt, còn tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ, Thịnh Mộc Vũ nói tiếng cảm ơn rồi nhận lấy, lau không nhanh không chậm.
Sau khi đẩy cửa ra, trong phòng sạch sẽ hơn tưởng tượng của bọn họ một chút, cũng không có mùi lạ khó ngửi gì hết.
Ở trong đó có rất nhiều búp bê con rối, hình dạng khác nhau, có dáng vẻ thơ ngây chân thành, có vẻ mặt dữ tợn, có hoàn hảo không chút tổn hại, có chân cụt tay đứt, mấy người đi dạo quanh phòng nhưng cũng không có thu hoạch, trong lúc nhất thời hơi thất vọng.
"Phiền quá đi, sao không có chút manh mối nào hết vậy. " Hà Vân thở dài, mặt trái xoan xinh đẹp nhíu thành hình tròn, nhìn hơi đáng yêu: "Ông trời ơi! Xin hãy chỉ cho chúng con con đường sáng đi... con bằng lòng độc thân mười năm..."
"A ----!"
Một tiếng hét thẻm phá vỡ bầu không khí vô cùng lo lắng, không biết Hà Vân đụng phải cơ quan nào, nói cô nàng đứng xuất hiện một cái cửa động đen thui, nhìn không thấy đáy, cô nàng cứ thế mà tiến vào vực sâu không biết.
Biến hóa xảy ra trong nháy mắt, khi mọi người chạy tới thì thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-nham-mat-khi-troi-toi/3310701/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.