"Anh muốn làm gì?"
Phó Thành Chu không nói chuyện, dùng mu bàn chân kéo lại món đồ chơi xinh đẹp sắp lui đến cuối giường, thừa dịp bất ngờ, xoay người đè ở trên người Thịnh Mộc Vũ.
Bị hắn hành hạ một trận, thận lại đau, băng vải thấm ra vết máu, Thịnh Mộc Vũ đổ mồ hôi lạnh, làm người tức giận là cậu bị hắn đè không thể động đậy, đánh cũng không lại, tức giận cực kỳ, trên người lại đau, cảm xúc liền không ổn định, nước mắt chảy ra từ khóe mắt, thấm ướt gối đầu.
Một giây sau đã bị người mê muội liếm láp, phía trên truyền đến tiếng cười khẽ: "Nước mắt của em ngọt thật. "
Nếu không phải hai tay của Thịnh Mộc Vũ đang bị hắn kiềm chế thì dù thế nào cậu cũng phải tặng cho tên NPC này một cái tát, lưu manh đáng chết, biến thái thối tha!
Căm giận bất bình quay đầu sang chỗ khác không nhìn hắn, nhưng nước mắt vẫn tuôn ra khỏi hốc mắt, không có cách nào, câu cũng không muốn khóc, nhưng mà lúc tên bệnh tâm thần nào đó cưỡi trên người cậu, hai chân của hắn đã đè nặng eo cậu.
Lúc này, trên eo chợt nhẹ hẳn, Phó Thành Chu rời khỏi người cậu, lại vén quần áo của cậu lên lần nữa, đầu ngón tay lướt qua băng vải, một giây sau lập tức trở nên lỏng lẻo, vết thương bại lộ trong không khí, một cái hôn lạnh lẽo ướt át rơi xuống, chằng chịt nụ hôn trên vết thương của cậu.
Loại cảm giác không thể nói rõ này kích thích Thịnh Mộc Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-nham-mat-khi-troi-toi/2773940/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.