"Các người trốn ở chỗ nào? Có gặp được con rối kỳ lạ nào hay không?" Trong đầu Thịnh Mộc Vũ chợt lóe lên gương mặt của người phụ nữ mặc váy ba-lê kia, mở miệng hỏi.
"Ở bên trong một căn phòng chứa đồ lặt vặt. " Triệu Lực Nghiêm nói rằng: "Còn con rối kỳ lạ gì đó... Ai, thật đúng là có, khi đó chúng tôi nghe thấy ở bên ngoài chẳng có tiếng động gì hết, thì mượn đi ra ngoài tìm cậu, kết quả vừa mới mở cửa ra thì nhìn thấy đi một con rối nữ tóc dài mặc trang phục diễn màu đỏ, đang đứng trang điểm trước gương, gương mặt đó còn trắng hơn tường nhà tôi, cmn thật đáng sợ. "
"Ah? Sau đó thì sao?" Thịnh Mộc Vũ có hứng thú hỏi, cậu cũng chưa gặp được con rối mà bọn họ đã gặp phải.
"Con rối đó chắn chắn công kích chúng tôi ngay rồi! Chúng tôi liều mạng chống lại, nhưng sức chiến đấu của con rối nữ đó rất mạnh, chưa được bao lâu thì ba người chúng tôi liền không ổn, ngay khi chúng tôi cho rằng sắp chết đến nơi, một loạt tiếng chuông vang lên, kết quả con rối nữ kia rời đi ngay, sau khi chúng tôi được thở một hơi thì vội vàng chạy trở về, mới ngồi xuống chưa được bao lâu, cậu cũng trở về luôn. "
"Nhưng, rất kỳ lạ, khi chúng ta chạy trốn là ban ngày, nhưng khi đi ra thì thời gian giống như kéo nhanh tiến độ, vèo một cái liền đen. "
"Đúng vậy, anh Vũ, em cảm thấy tiếng chuông đó cũng có vấn đề, em chú ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-nham-mat-khi-troi-toi/2773942/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.