Thịnh Mộc Vũ chuẩn bị phản kích lại, kết quả nhìn thấy con rối nữ kia dừng lại động tác, cứng người ngay tại chỗ, trên mặt là cực kỳ sợ hãi hiếm thấy, trong đôi mắt như cá chết lộ ra hoảng sợ, giống như gặp được Diêm vương.
Thịnh Mộc Vũ theo tầm mắt của nó nhìn về phía sau, Phó Thành Chu đang ngoẹo đầu, tay cầm dao gọt trái cây cùng kiểu trong rạp hát con rối, nhưng không giống chính là, dao gọt trái cây của đối phương tạm thời chưa dính máu, sạch sẽ lóe sáng, thôi đi, thứ đồ chơi kinh khủng này có lẽ vẫn hơn Diêm vương một bậc.
Đối phương thấy cậu nhìn sang, môi mỏng giương nhẹ, khóe miệng dính máu, con ngươi vẫn là màu đỏ, Thịnh Mộc Vũ nhìn thấy nụ cười đẹp đẽ kia của hắn, cũng không cảm thấy như tắm gió xuân, mà là sống lưng lạnh thấu, không nhịn được nuốt ngụm nước miếng, con dao này giống như đặc biệt cầm đến để đâm cậu, muốn dính lên máu của cậu phải không?!
Giáp công trước sau, Thịnh Mộc Vũ muốn trực tiếp đào cái động chui vào ở đến sang năm luôn, cá mặn* nào đó sống không còn gì luyến tiếc ngửa mặt nhìn lên bầu trời, thở dài một hơi, tuổi còn trẻ mà đã phải táng thân nơi đất khách quê người, ôi cái số mệnh của cậu!
(*): Ẩn dụ về một người không muốn làm gì cả
"Đoong đoong đoong-- đoong" một loạt tiếng gõ chuông đánh vỡ sự giằng co quỷ dị này, con rối nữ tựa như thay đổi hình dáng, con ngươi trợn trắng, đứng thẳng người, rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-nham-mat-khi-troi-toi/2773944/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.