Tinh Thần nhìn hành động đưa tay về phía mình của cô, anh cười khẽ như tự chế giễu mình, cười vì hành động ngu ngốc của mình, cười vì bản thân nghĩ cô đã có chút tình cảm với mình. Anh đứng dậy lạnh nhạt nói:
"Không cần đâu. Tôi không muốn kết bạn với em, cũng không muốn làm anh em với em. Em cứ coi chúng ta như trước giờ là được. Tôi chỉ là em trai của anh Tinh Khôi, là em chồng của chị Tô Doanh thôi. Chúng ta không quá thân thiết."
"Em đứng dậy đi, tôi đưa em về. Xin lỗi vì đã làm phiền em trong khoảng thời gian này. Về sau tôi sẽ không làm phiền tới em nữa, em yên tâm đi." Nói xong anh cũng bước ra xe trước.
Trong lòng Ninh Thư rất đau khi nghe anh nói những lời như vậy, nhưng cô vẫn giữ khuôn mặt như thường ngày để anh không thể phát hiện tình cảm của mình.
Trên đoạn đường về hai người không ai nói chuyện với ai. Được một lúc thì cũng tới dưới chung cư của Ninh Thư, cô mở cửa bước xuống xe thì bỗng nghe tiếng của Tinh Thần: "Sau này em nên chăm sóc bản thân mình chút, dạo này em ốm hơn trước rồi. Đừng đâm đầu vào người không có kết quả nữa, tìm người khác em thương đi."
Nói xong đợi cô bước xuống xe an toàn thì anh cũng lái xe vọt đi, lần đầu cô thấy anh lái xe nhanh tới mức như vậy. Cô vội lấy điện thoại ra gọi cho Tinh Khôi, được một lúc thì anh cũng bắt máy.
Tinh Khôi: "Alo, Thư Thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-la-minh-yeu-nhau/3472236/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.