Sau mấy tiếng rồi rã ngồi xe thì Ninh Thư cũng về tới nhà. Ba Tô đang xem tỉa cây ngoài vườn thì thấy con gái mình kéo một vali to vào nha, ông vội vàng ra phụ: "Về rồi sao? Sao con nói vài hôm nữa mới về mà? Tính ở luôn hay sao mà kéo vali to thế này?"
Ninh Thư cười làm nũng nói: "Tại con nhớ ba mẹ nên về sớm. Con ở nhà luôn được không ba."
Tô Thành cười nói: "Được.. được.. về nhà ở luôn càng tốt."
Trương Bình đang trong bếp nghe hai ba con nói chuyện cũng vội chạy ra: "Thư Thư con về rồi à, cất đồ đi rồi rửa mặt vào ăn cơm luôn con."
Ninh Thư cười nói: "Dạ, để con cất đồ rồi vào phụ mẹ."
Trương Bình cười nói: "Ra ngoài ngồi với ba con đi, chỉ còn đợi nồi canh chính nữa thôi. Nãy ba phụ mẹ hết rồi."
Gia đình ba người ngồi ăn cơm vui vẻ, Trương Bình và Ninh Thư cứ nói chuyện luyên thuyên mãi. Tô Thành thì ngồi cạnh cứ nhìn con gái mình mãi, ông định hỏi rồi lại thôi.
Đợi ăn xong mọi người cùng ra phòng khách ngồi xem truyền hình ông nói hỏi: "Thư Thư dạo này con ốm quá vậy? Đừng sợ béo mà nhịn ăn nha."
Ninh Thư cười gượng nói: "Con biết rồi ba, con về nhà vài ngày lại lên kí lại thôi mà."
Trương Bình phụ họa theo: "Đúng vậy, để mai tôi đi siêu thị mua nhiều đồ về tẩm bổ cho Thư Thư, con gái của mẹ phải tròn tròn mới xinh chứ."
Ninh Thư nũng nịu với Trương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-la-minh-yeu-nhau/3476984/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.