Ninh Thư giả vờ như không nhìn thấy Tinh Thần, mặt anh xám xịch lại, nghĩ: "Nói với mình bận không có thời gian mà lại đi gặp tình cũ, còn cười nói vui vẻ nữa chứ, bây giờ lại giả vờ không nhìn thấy mình."
Anh tiến nhanh về phía Ninh Thư, giữ chặt tay cô nói: "Em giả vờ không thấy anh à?"
Ninh Thư tỏ vẻ không biết chuyện gì xảy ra nói: "Ồ, trùng hợp nhỉ, anh cũng ở đây à?"
Tinh Thần nhắm mắt lại rồi mở ra, cố tự trấn an mình bình tĩnh không được tức giận, nói: "Chúng ta cần nói chuyện, đi theo anh."
Vừa nói xong anh kéo cô lên xe, tuy đang tức giận nhưng hành động của anh cũng rất dịu dàng sợ cô sẽ đau, cô đi phía sau nhìn anh cười khẽ, nhưng rồi lại nghĩ "Hiện tại mình không biết có còn được sống tiếp hay không? Có thể có con của mình không? Mình không nên tham lam."
Tinh Thần lái xe đi trên đường rất ít xe, chỉ có cây xanh xung quanh, nhà cửa thì thưa thớt.
Ninh Thư cảm thấy có chút bình yên, như khung cảnh ở quê nhà mình, cô chợt lên tiếng hỏi: "Anh đưa tôi tới đây làm gì vậy? Đừng tức giận quá lại vứt xác tôi ở đây chứ? Tức giận là ma quỷ đó nha."
Anh nghe cô nói vậy mặt càng đen lại nhìn cô rồi lại chú ý lái xe, nói: "Trong đầu em anh là người như thế nào vậy? Sao lúc nào em cũng có thể suy nghĩ ra được những chuyện người khác không nghĩ tới được vậy?"
Ninh Thư nhúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-la-minh-yeu-nhau/3422722/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.