Kiều Sơn Ôn đã chịu rất nhiều tủi thân, cho dù vì giận dỗi mà hành xử như vậy cũng là chuyện bình thường.
Nếu chỉ đơn thuần là giận dỗi thì vẫn còn dễ xử lý.
Nhưng nếu thật sự là vì tự ti và sợ hãi, không biết phải đối mặt với Văn Lạc thế nào, thì biết làm sao đây?
Giống như một chú mèo con bị vứt bên cạnh thùng rác, tự cắn lấy mình.
Cô ấy thật sự không muốn gặp Văn Lạc sao? Nhưng Văn Lạc hiểu rõ rằng, tất nhiên không phải như vậy.
Văn Lạc đặt bữa sáng sang một bên, thong thả ngồi xuống mép giường, cách một lớp chăn nhìn cô: "Sao thế? Sao lại không muốn gặp ai?"
"......"
Người phụ nữ ấy vẫn cố chấp dùng tay giữ lấy góc chăn, chỉ lộ ra một chút đầu ngón tay trắng nõn, dường như vẫn không định mở miệng. Hành động này thật trẻ con, hoàn toàn không giống kiểu người như Kiều Sơn Ôn sẽ làm, vì thế lại khiến người ta thấy đáng yêu.
"Muốn trốn đến bao giờ? Bác sĩ tới rồi, cậu cũng định như thế này luôn à?"
Câu nói này nghe y như đang trêu chọc một đứa bé đang giận dỗi, giọng điệu của Văn Lạc dịu dàng đến mức khiến người ta có cảm giác bản thân đang được cô ấy nuông chiều.
Thế nhưng Kiều Sơn Ôn vẫn không có phản ứng.
Văn Lạc khẽ thở dài một tiếng: "Cậu đang trốn tôi sao?" Trong giọng nói của cô mang theo một nỗi buồn mà người ta có thể cảm nhận được, nhưng lại khó nắm bắt.
Nói xong câu ấy, cô không nói thêm gì nữa. Căn phòng bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5276012/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.