"Giản Giản?" Văn Lạc kinh ngạc: "A Miên, sao hai người lại đến đây?"
Chỉ thấy Lâm Giản thoát khỏi vòng tay đầy chiếm hữu của Lộc Miên, vội vã ngồi xuống cạnh giường bệnh: "Tất nhiên là đến thăm Sơn Ôn rồi, nghe nói cậu ấy nhập viện, cả đêm mình ngủ không yên."
Nhìn thấy gương mặt còn vương đầy nước mắt của Kiều Sơn Ôn ngay sau khi tỉnh dậy, đôi mắt yêu kiều của Lâm Giản cũng trùng xuống vì xót xa. Cô ấy lấy khăn giấy từ trong túi, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô lên, tỉ mỉ chấm khô từng giọt lệ, động tác thuần thục và tự nhiên vô cùng.
Văn Lạc bất giác co đồng tử lại, theo bản năng nhìn về phía Lộc Miên với ánh mắt đầy nghi vấn. Người phụ nữ kia lại bình thản tựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, ung dung điềm tĩnh.
Văn Lạc vội vã dời mắt, lại nhìn về phía Kiều Sơn Ôn.
Người luôn không thích đụng chạm thân thể với người ngoài như cô ấy, vậy mà trước động tác đầy thân mật của Lâm Giản lại không hề né tránh hay kháng cự, cứ để mặc cho Lâm Giản lau nước mắt cho mình, thậm chí còn dùng đôi mắt đỏ hoe ấy nhìn Lâm Giản, mím môi không nói gì.
Lâm Giản đau lòng không thôi, dịu dàng hỏi: "Sao vậy? Cậu ấy bắt nạt cậu à?"
Kiều Sơn Văn Lạc đầu, khẽ nói: "Không có."
Không có thật sao? Giọng còn nghẹn ngào như thế kia. Lâm Giản rõ ràng không tin, ôm lấy cô an ủi: "Không sao đâu, đừng buồn nữa."
Ngồi ở bên kia giường, người vừa nãy còn đang vỗ lưng an ủi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5276013/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.