Khoảnh khắc khi Văn Lạc bắt máy, Hoắc Chỉ Chỉ cũng như tự mình bước vào trận chung kết. Như thể đang kéo co, có một sợi dây nối cô và Văn Lạc với nhau, phía bên kia Văn Lạc, cũng có một người khác đang nối chặt với cô ấy.
Hoắc Chỉ Chỉ siết chặt sợi dây trong tay mình, không màn đến điều gì, nhìn Văn Lạc bằng ánh mắt không chút tôn nghiêm. Nếu Văn Lạc chọn ở lại vì cô, vậy thì cô sẽ dốc hết tất cả, không hối tiếc.
Nếu Văn Lạc rời đi...
"Cô ấy sao rồi?"
Văn Lạc nhíu mày, sợi dây mà Hoắc Chỉ Chỉ đang giữ cùng với trái tim cô cũng chùng xuống một chút.
Cô nhìn rõ ràng thấy Văn Lạc đang bị kéo về phía bên kia.
Giờ phút này, trong lòng trong mắt Văn Lạc đều là sự lo lắng cho người khác, lời cầu khẩn của Hoắc Chỉ Chỉ sao có thể lọt vào mắt cô ấy được.
"Cô ấy đang ở đâu?"
"Được, phiền cô giúp tôi tìm thử, tôi đến ngay..."
Hoắc Chỉ Chỉ bắt đầu không kìm nén được nữa.
Dù có muốn dằn vặt thêm, cô cũng không thể kéo dài quá lâu. Rất nhanh, Văn Lạc cúp máy, vẻ mặt đầy hoảng hốt, chỉ liếc nhìn Hoắc Chỉ Chỉ một cái, vội vã để lại một câu: "Xin lỗi."
Lời xin lỗi vội vàng ấy thậm chí còn chẳng thèm nhìn thẳng Hoắc Chỉ Chỉ, cũng chẳng chứa đầy áy náy hay nghiêm túc. Trong lòng trong mắt Văn Lạc chỉ có người kia, cô xoay người bỏ đi. Phản ứng vô thức như vậy, không thể nào che giấu được, cô thật sự rất lo lắng cho người đó.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hay-de-nang-sa-nga-do-nghe/5276011/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.