Phàn Trường Ngọc quay lại và hét vào mặt đám người của Kim lão tam: "Kêu loạn cái gì?"
Kim lão tam lúng túng nói: "Đây không phải là cô gia nhà cô nương kén rể sao?"
Phàn Trường Ngọc nghẹn họng trong giây lát, vô thức liếc nhìn Tạ Chinh, người bên kia tỏ vẻ thờ ơ, như thể đối với những lời của Kim lão tam không có phản ứng gì, nàng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới tiếp tục nói: "Đây đúng là phu tế mà ta kén rể, nhưng các ngươi kêu cô gia là cái gì?"
Đám người Kim lão tam thấp mi không nói gì nữa, giống như một đám tiểu tức phụ không được mẹ chồng độc ác công nhận.
Phàn Trường Ngọc nhìn thấy thì thái dương giật giật, xua tay nói: “Hôm nay đưa các ngươi tới Vương ký giằng co cũng chỉ đòi lại công đạo, bây giờ công đạo cũng đòi xong, về phần các ngươi thì cứ trở về nhà đi, về sau cũng không được làm chuyện khi nam bá nữ kia nữa.”
Đám người Kim lão tam đồng thanh vâng dạ rời đi, Phàn Trường Ngọc liếc nhìn Tạ Chinh đang đứng cách đó không xa, không hiểu sao cảm thấy có mấy phần chột dại, nhưng nghĩ tới mình cũng không làm ra chuyện thương thiên hại lý gì, sống lưng thẳng tắp đi qua hỏi hắn, "Tại sao huynh lại ở đây?"
Tuyết mịn rơi trên tóc đen như mực của Tạ Chinh, khiến mặt mày hắn trở nên thanh lãnh hơn, "Văn bát cổ ta viết lúc trước bán rất chạy, được chưởng quỹ hiệu sách thưởng thức, cho nên đối phương đã đến mời ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989891/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.