Cửa sổ thủng một lỗ được mấy tấm gỗ đóng đinh xiêu vẹo, không ngăn được tiếng quỷ khóc sói gào bên ngoài, ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi lập lòe cả căn nhà.
Sau một trận yên lặng quái dị, Tạ Chinh nói: "Ta nghĩ thấy rất phức tạp, vậy liền dựa theo phương pháp của huynh làm đi."
Phàn Trường Ngọc vội vàng lắc đầu, ban ngày người của Tiền trang nhờ nàng đòi nợ, trước đã bị người này nhìn thấy, nếu nàng thật sự đi lấy bao tải trùm Phàn đại, đối phương có thể thật sự cho rằng nàng là loại người hung ác nào đó.
Nàng có vài phần lúng túng nói: "Nếu như còn cách nào khác, ta nhất định sẽ không mạo hiểm, nếu sự việc bị bại lộ, lại phải bị kiện."
Tạ Chinh rũ nửa mắt xuống, con ngươi thâm thúy phản chiếu ánh lửa, không có một tia độ ấm, đột nhiên nói: "Nếu như nàng không ngại phiền phức, trực tiếp chấm dứt Phàn đại sẽ bớt việc."
Giọng hắn lạnh lùng thờ ơ, như thể người vừa nói dạy nàng luật pháp ra công đường thẩm vấn không phải là hắn.
Phàn Trường Ngọc tự nhiên hiểu được hắn nói "chấm dứt" là có ý gì, trên cánh tay lập tức nổi lên một tầng nổi da gà, trợn tròn mắt hạnh nhìn hắn: "Giết... Giết người?"
Thấy phản ứng của nàng như vậy, hàng mi dày của Tạ Chinh quét một vòng cung mờ dưới ánh lửa, đưa mắt nhìn ngọn lửa đang cháy, dùng giọng điệu không chút giễu cợt nói: "Ta chỉ nói đùa thôi."
Giọng điệu lười biếng, có chút bất cẩn.
Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989890/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.