Cho đến khi Phàn Trường Ngọc ra khỏi phòng, người đang ngồi trước bàn đang viết gì đó cũng không ngẩng đầu lên, chỉ có khóe môi mím chặt lại.
Nghe tiếng bước chân xa dần, hắn đặt bút xuống, dựa lưng vào ghế, đôi mắt đen như mực một mảnh u ám.
Gọi thì đến, xua thì đi?
Nàng ngược lại là dám.
-
Sau khi Phàn Trường Ngọc căn dặn muội muội ở nhà không được chạy lung tung, rồi chào hỏi với Triệu đại nương cạnh nhà, liền chuẩn bị đến huyện nha.
Triệu đại nương nói: "Ta cùng đại thúc cháu đi theo cháu, nơi đó rất đáng sợ, nghe nói không cẩn thận sẽ bị đánh mạnh cho đến chết, mấy chục trượng đánh xuống, không phải thịt bong thì cũng tróc da sao? Ta cùng với đại thúc cháu có ở đó, nếu có vạn nhất gì, cũng có thể giúp cháu nghĩ cách."
Người ta đều nói rằng dân không đấu với quan, Phàn đại đã dựa vào đường dây của sư gia lại có thù oán với nhà Phàn Trường Ngọc, mấy ngày nay lão phu thê Triệu gia hai người quá lo lắng cho Phàn Trường Ngọc đến ngủ không yên.
Phàn Trường Ngọc mặc dù có một thân võ nghệ, nhưng trong mười mấy năm qua, đây là lần đầu tiên nàng lên công đường, sau khi suy nghĩ một chút thì cũng đồng ý.
Ba người ngồi xe bò đến huyện nha, lúc bọn họ đến vẫn còn sớm, nhưng ở cửa đã có rất nhiều người chen lấn xem náo nhiệt.
Phàn Trường Ngọc biết quá trình thẩm vấn, sau khi huyện thái gia thăng đường, trước tiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989887/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.