Gió bắc từ cửa sổ ùa vào, thổi bay sương mù bốc lên trên tách trà, cũng khiến khuôn mặt tuấn tú thanh tuyển của nam nhân đối diện hiện ra rõ ràng hơn, đôi mắt phượng lạnh lùng sắc bén khiến người ta không dám nhìn thẳng.
"Triệu công tử phí hết tâm sức đi gặp bản hầu, chỉ vì nói những lời này sao?"
Nam nhân áo gấm biết lời Tạ Chinh nói hẳn là nói đến biểu thị trung thành máu chảy đầu rơi của mình, nhất thời không biết mình có vi phạm điều cấm kỵ khi nói về phu nhân của hắn hay không, vội vàng nói: “Đương nhiên không chỉ có vậy."
Hắn ta lập tức đưa một cái hộp gấm qua, thấy Tạ Chinh không có ý định tự mình mở ra, liền đem hộp gấm mở ra cho hắn xem, trên mặt mang theo nục cười đặc thù của thương nhân: "Không biết cái này có đủ thành ý hay không? "
Tạ Chinh chỉ nhàn nhạt liếc qua: "Vàng bạc đối với ta đều vô dụng."
Đối phương trầm mặc một lúc, sau đó đột nhiên đứng dậy, hành đại lễ với Tạ Chinh: “Triệu Tuân là một thương gia, tất không thể lọt vào mắt của Hầu gia, nhưng chỉ là Nguyên tiêu năm ngoái, bào muội lần đầu vào kinh thăm hội đèn lồng đã bị Ngụy Tuyên bắt đi, chết thảm trong tịch trướng...”
Đôi mắt hắn đỏ hoe, nước mắt gần như tuôn rơi: “Thù này không báo, sau này không còn mặt mũi gặp phụ mẫu dưới suối vàng.”
Ánh mắt của Tạ Chinh rơi vào trên người Triệu Tuân, "Ngươi có thể tìm được bản hầu, lại biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989893/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.