Trong mười sáu năm của triều Đại Dận, mặc dù có không ít chiến sự, nhưng hầu như không có lan đến Tế châu.
Phàn Trường Ngọc chỉ nghe từ trong miệng của những lão nhân kể lại rằng chiến tranh tàn khốc như thế nào, dù sao đánh trận không chỉ cần trưng dụng lương thực mà còn cần trưng binh, nhi tử của Triệu đại nương là năm đó đã bị trưng binh bắt đi, rốt cuộc không bao giờ quay trở lại.
Một lão nhân nói: “Trường Tín vương làm phản ở Sùng Châu, triều đình phái binh dẹp loạn, cuộc chiến này đánh tới nay vẫn không có kết quả, ta nghĩ có lẽ là do Đại Dận khí số đã hết, đã đến lúc phải thay đổi. "
“Vũ An Hầu đã chết, Ngụy Nghiêm còn có thể dùng cái gì để ổn định tây bắc?”
Một người khác nói: "Hoàng đế là ai lão tử thấy không quan trọng, miễn là đừng cướp tiền và lương thực của lão tử, rồi bức lão tử lên chiến trường là được."
Nhiều người lắc đầu thở dài: “Những quan binh này đã bắt đầu cưỡng đoạt lương thực từ các thôn trấn lân cận, trận chiến này đánh tới cuối cùng, những người làm quan kia đều có tiền đều có quyền, chỉ có bách tính chúng ta nhà tan cửa nát..."
Nghe vậy, Phàn Trường Ngọc cảm thấy trong lòng hơi nặng nề, nói với Tạ Chinh: "Triều đình đánh Sùng châu, không phải nên do triều đình cung cấấp quân lương sao, vì sao lại muốn chính lương của người dân?"
Tạ Chinh ngữ khí trào phúng: "Đường lương thực bị đoạn mất, một số người chó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989857/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.