Sau khi Trường Ninh kiễng chân lên xem các nhân vật trong tranh, đôi mắt như quả nho tràn đầy vẻ vui mừng, ngón tay mũm mĩm chỉ vào mình trên tranh nói: "Có Ninh Ninh ở trên đó! Ninh Ninh thích cái này!"
Trước khi Phàn Trường Ngọcmở miệng, Tạ Chinh hỏi người thư sinh: "Bức tranh của ngươi bán như thế nào?"
Thư sinh sửng sốt một lúc, sau mới phản ứng được nam nhân tuấn mỹ không dễ chọc này là đang hỏi giá tiền, vội vàng nói: “Không cần tiền, không cần tiền, coi như là tiểu sinh tặng cho công tử và phu nhân."
Phàn Trường Ngọc vẫn còn xấu hổ vì lời nói vừa rồi của thư sinh, nhưng cũng cảm thấy bức tranh này rất đẹp, thấy thư sinh sống chết cũng không chịu nói giá, sau khi suy nghĩ, liền chọn trong hai miếng thịt khô định đưa cho Vương bộ đầu, lấy một miếng nhỏ đưa cho thư sinh, nói: "Miếng thịt khô này đưa cho ngươi, cũng coi như lễ mừng năm mới."
Lại nghiêm mặt chỉ vào Trường Ninh, nói: "Đây là muội muội của ta."
Thư sinh lấy được một miếng thịt khô thật là niềm vui ngoài ý muốn, lời nói dễ nghe muốn bao nhiêu là có bấy nhiêu: “Là tiểu sinh ánh mắt vụng về nên không nhận ra, vậy chúc phu nhân và công tử năm sau sẽ có được đôi long phượng thai, phúc lộc song toàn, con cái luôn hạnh phúc."
Phàn Trường Ngọc: "..."
Nàng định nói thêm điều gì đó với thư sinh nàng, nhưng chuyện nàng và Ngôn Chính là phu thê giả, đi nói với một người không liên quan cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989859/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.