"Chủ tử nhà tại hạ, cũng có cùng mối thù không đội trời chung với Ngụy Nghiêm."
Triệu Tuân trời sinh có một đôi mắt biết cười, khiến người ta có ảo giác thân thiện dễ bắt chuyện, nhưng trong đôi mắt đó lại ẩn chứa sự xa lánh: “Tiếp cận Hầu gia không phải là muốn mượn thế lực của Hầu gia, mà là chủ tử nhà tại hạ cảm thấy, nếu như Hầu gia biết được chân tướng trận chiến Cẩm châu mười sáu năm trước, hẳn là cũng muốn tận tay giết chết Ngụy Nghiêm, lúc trước cố ý che giấu thân phận, cũng không phải cố ý, chỉ là chủ tử nhà tại hạ muốn đợi thời cơ chín muồi, mới bày ra thân phận với Hầu gia."
Tạ Chinh ánh mắt lạnh như băng, trong lòng hắn đã sớm đoán được, nhưng vẫn là hỏi: "Chủ tử nhà ngươi là người phương nào?"
Triệu Tuân nói: "Người may mắn còn sống sót sau trận hỏa hoạn ở Đông Cung mười sáu năm trước."
Khóe miệng Tạ Chinh lạnh lùng nhếch lên: "Hoàng tôn? Nếu hoàng tôn còn tại nhân thế, vì sao không đi tìm người của Lý thái phó hợp mưu? Sao còn đợi đến hôm nay, tìm một người bại khuyển bình dương* như ta?"
*bại khuyển bình dương: xuất phát từ câu Hổ lạc bình dương bị khuyển khi, nói chung là chỉ người thất thế.
Triệu Tuân lộ ra vẻ lúng túng: "Ngài cũng đã điều tra manh mối về trận chiến Cẩm châu mười sáu năm trước để lại, cho nên cũng biết lão tặc Ngụy Nghiêm này làm việc luôn nhổ cỏ tận gốc, không lưu lại bất cứ bằng chứng nào, năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-phu-nhan-va-dao-mo-lon/2989855/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.