“Sao lại ngẩn người ra thế?”
Người bên cạnh im lặng hồi lâu, bước chân mỗi lúc một chậm lại. Giang Dập cũng thuận theo đó mà đi chậm lại, nghiêng đầu nhìn rõ gương mặt đang thất thần của Lục Ngôn Sơ. Hai tay anh đều bận xách hành lý, không cách nào đưa tay xoa đầu cậu như mọi khi, đành bất đắc dĩ bật cười, cố ý trêu ghẹo: “Sao thế, luyến tiếc không muốn về ký túc xá à?”
Lục Ngôn Sơ khẽ thở dài, đối diện với ánh mắt anh: “Ừm, luyến tiếc.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
Chưa kịp đợi Giang Dập phản ứng, cậu đã bất ngờ nắm lấy tay anh, kéo mạnh khiến chiếc vali vướng giữa hai người cũng bị lôi về phía mình. Lực kéo đột ngột khiến Giang Dập không kịp ngăn lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn vali bị đổi sang tay cậu. Đồng thời, cơ thể bên cạnh cũng nghiêng sát lại gần, những ngón tay lạnh lẽo chủ động đan chặt vào tay anh: “Như thế này là được.”
Tuy rằng đêm nay có lẽ cậu lại mất ngủ, nhưng nếu có thể nếm được chút ngọt ngào hiện tại, thì khoảng thời gian trước bình minh dường như cũng chẳng còn quá khó khăn nữa.
Giang Dập khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng lại nơi hai bàn tay đang nắm chặt. Còn Lục Ngôn Sơ, từ đầu đến cuối vẫn chăm chú nhìn gương mặt anh, ánh mắt không hề che giấu sự dò xét đầy cẩn trọng. Thế nhưng khi Giang Dập vừa ngẩng đầu, bắt gặp ánh nhìn kia, Lục Ngôn Sơ liền cong mắt nở nụ cười quen thuộc. Cậu khẽ lắc nhẹ bàn tay đang nắm, giọng điệu mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-ngot-hoi-cam/5256448/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.