Mưa mỗi lúc một lớn, tiếng lộp độp rơi trên mặt ô tạo ra một màn sương mờ ảo. Dưới tán ô ấy, không gian nhỏ bé bỗng trở nên yên tĩnh đến mức tưởng chừng như tách biệt hoàn toàn khỏi thực tại.
Tiếng ù tai thoáng qua, nhường chỗ cho cơn bão nhịp đập đang trỗi dậy trong lồng ngực. Lục Ngôn Sơ kiên nhẫn nhìn chằm chằm vào mắt Giang Dập, bàn tay buông thõng bên hông không tự chủ mà nắm chặt lại, như thể đang chờ đợi một lời phán quyết từ anh.
“Nhìn ra rõ vậy sao?” Giang Dập cụp mắt nhìn cậu, trong đôi mắt đen nhánh ấy ánh lên chút ý cười.
Lục Ngôn Sơ khẽ nhướng mày, gật đầu, bước chân nhẹ bẫng như gió. Cậu thả lỏng tay, đầu ngón tay lướt qua mu bàn tay trái của Giang Dập, chỉ một cái chạm khẽ nhưng đủ khiến làn da kia dính chút hơi ẩm. Thế nhưng cậu vẫn không nắm lấy tay anh, chỉ như một chú mèo nhỏ đang thử thăm dò, rồi mỉm cười, nhẹ nhàng tung ra một câu hỏi: “Lần này, anh vẫn định đứng trên lập trường làm anh trai à?”
Giang Dập dường như thấy câu hỏi này rất thú vị, khóe môi cong lên rõ ràng hơn: “Chẳng lẽ không phải sao?”
Lục Ngôn Sơ lắc đầu, im lặng đi thêm vài bước rồi như không có chuyện gì, tiếp tục buông lời trêu ghẹo: “Anh Tư Phàm còn đang nghi ngờ anh là ba em kia kìa.”
“Anh cả như cha, nói vậy cũng chẳng sai.”
Suốt đoạn đường thất thần đi đến trước cửa ký túc xá, Lục Ngôn Sơ mới kịp kéo suy nghĩ trở lại. Cậu giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-ngot-hoi-cam/5256449/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.