Trong ga tàu điện ngầm, có một bà lão đẩy chiếc xe nhỏ bán bánh gạo. Bên chân bà là một chiếc ghế gấp, phía trên đặt một hộp cơm inox, nắp hộp rơi xuống đất. Cuối cùng cũng có khách bước tới hỏi thăm, bà lão vội vàng đưa tay lật tấm vải trắng phủ trên lồng hấp, nhiệt tình cười nói: “Tự nhà làm đấy, rất ngọt, mua một túi nếm thử đi?”
Lục Ngôn Sơ mỉm cười hiền hòa với bà lão, khẽ lay tay người bên cạnh. Giang Dập cũng cười, nhận lời rồi nói: “Chúng cháu muốn hai túi, cảm ơn bà.”
Nói xong, anh liền móc điện thoại ra định quét mã thanh toán, nhưng Lục Ngôn Sơ nhẹ nhàng chạm vào cánh tay anh. Sau đó, cậu từ trong túi lấy ra toàn bộ tiền lẻ, đưa tới.
“Bà ơi, bà đếm giúp cháu một chút xem có đủ không ạ?”
“Ôi chao, không cần nhiều vậy đâu, mười tám tệ là đủ rồi.”
“Vậy bọn cháu lấy thêm hai túi nữa, tiền bà cứ giữ, không cần thối lại.”
Trước khi lên tàu điện ngầm, Giang Dập bẻ một miếng nhỏ đưa cho Lục Ngôn Sơ nếm thử: “Ngọt không?”
“Ngọt.”
Nghĩ đến việc trước đó cậu kiên quyết muốn trả bằng tiền mặt, Giang Dập khen Lục Ngôn Sơ cẩn thận. Trên gương mặt Lục Ngôn Sơ vẫn giữ nụ cười nhạt nhẽo, lắc đầu nói: “Bà nội lúc còn sống không quen dùng điện thoại, mua đồ cũng luôn dùng tiền mặt.”
Giang Dập không đáp lời, chỉ đưa tay xoa nhẹ gáy cậu.
Sau khi ăn tối ở nhà cậu anh, Lục Ngôn Sơ lên lầu thu dọn hành lý. Giang Dập thì giúp bê bát đĩa vào bếp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hau-ngot-hoi-cam/5256447/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.