"Bạch Bạch, sao rồi, cảm thấy đỡ hơn chưa? Có muốn đo lại nhiệt độ không?"
"37 độ, gần như đã hết sốt rồi." Nhan Bạch trả lời Nhan Thế Lương.
DTV
Ngay sau đó, Nhan Thế Lương vào phòng Nhan Bạch, bắt đầu trò chuyện với cô, ánh mắt dường như vô tình nhìn quanh phòng, anh như vô tình hỏi một câu.
"Bạch Bạch, em còn nhớ trước khi mẹ mất, bà đã cho mỗi chúng ta một miếng ngọc, em để ở đâu rồi?"
"Ngọc?" Nhan Bạch nghi hoặc nhìn Nhan Thế Lương, sau đó như đang hồi tưởng lại trong đầu, lắc đầu, nói.
"Anh, là em nhớ nhầm sao? Em nhớ là không có ngọc."
"Không có sao?" Nghe Nhan Bạch trả lời, Nhan Thế Lương như thở phào nhẹ nhõm, sau đó lắc đầu, nói.
"Vậy thì chắc là anh nhớ nhầm rồi, em nghỉ ngơi cho tốt nhé, nhớ kỹ, sau này có chuyện gì, đừng có tự mình chịu đựng, có thể nói cho anh biết." Nói xong, anh xoa đầu Nhan Bạch, nhìn dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu của cô, trên khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười nhẹ, sau đó xoay người rời khỏi phòng.
"Ký chủ đại nhân, sao Nhan Thế Lương này lại đột nhiên nói nhảm với ngài vậy?" 114 rất khó hiểu, đối với nó mà nói, vừa rồi Nhan Thế Lương nói toàn là những lời vô nghĩa.
"Vì anh ấy đang thử tôi..." Nhan Bạch nhìn cánh cửa phòng đã đóng lại, nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
Những lời kia của Nhan Ngọc Kiều nghe thì đúng là không ai tin, nhưng lại có thể để lại chút nghi ngờ trong lòng người nghe, vì cô thực sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197855/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.