Sau khi ăn xong bánh ngọt, cửa phòng Nhan Bạch vang lên tiếng gõ cửa.
Mở cửa, người đứng ở cửa chính là Nhan Ngọc Kiều, cô ta kéo vali trong tay, trong mắt là sự oán độc không thể che giấu, thấy Nhan Bạch mở cửa, cô ta bước vào phòng một bước, sau đó nói.
"Nhan Bạch, cô đừng giả vờ nữa, tôi biết bộ mặt thật của cô."
"Chị Ngọc Kiều biết bộ mặt thật gì của em?" Nhan Bạch nhìn với ánh mắt có chút nghi hoặc, như thể không hiểu, tiến lại gần Nhan Ngọc Kiều.
"Cô đã lừa gạt tất cả mọi người, tôi biết, cô là đồ biến thái, là đồ biến thái không hơn không kém." Nhan Ngọc Kiều nghiến răng nghiến lợi.
"Xì... Chị Ngọc Kiều thật đáng yêu -" Nhan Bạch khẽ cười, tiếng cười nhẹ nhàng dễ nghe, khóe miệng cô nở nụ cười, lại tiến thêm một bước, áp sát tai Nhan Ngọc Kiều, nói nhỏ bằng giọng chỉ có hai người họ mới nghe thấy.
DTV
"Đoán đúng rồi đấy, nhưng nếu không ai tin chị Ngọc Kiều thì phải làm sao bây giờ..." Giọng nói mang theo vẻ bất đắc dĩ, Nhan Bạch nháy mắt vô tội với Nhan Ngọc Kiều, đôi mắt như lưu ly, cực kỳ xinh đẹp.
"Cô... cô..." Nhan Ngọc Kiều tức đến nỗi không nói nên lời, nhưng Nhan Bạch nói đúng là sự thật, cô ta biết Nhan Bạch là Ác quỷ, nhưng tất cả mọi người đều cho rằng Nhan Bạch là thiên thần nhỏ thuần khiết đáng yêu, không ai tin lời cô ta.
"Còn có nữa..." Nhan Bạch tiếp tục nói nhỏ bên tai Nhan Ngọc Kiều.
"Chị Ngọc Kiều đã nói bí mật của chúng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197854/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.