Đêm đó, Nhan Bạch đã từng nói với cô ta.
Chị Ngọc Kiều, chuyện này là bí mật của hai chúng ta, không được... nói cho người khác biết đâu.
Cô ta nhìn Nhan Bạch đang đứng trước mặt mình, đồng thời cũng nhìn thấy nụ cười nhàn nhạt trong mắt cô, giống hệt đêm hôm đó.
"Cô... cô là đồ biến thái..." Nhan Ngọc Kiều chỉ vào Nhan Bạch mắng.
"Đủ rồi, Nhan Ngọc Kiều, dọn đồ của cô, rời khỏi nhà họ Nhan." Nhan Thế Lương nhíu mày, mang theo vẻ tức giận.
"Chát..." Lại một tiếng tát vang lên, bên má còn lại của Nhan Ngọc Kiều cũng in hằn một dấu tay đỏ ch.ót, Nhan Bạch đứng trước mặt Nhan Ngọc Kiều, nhìn cô ta chằm chằm, đôi môi hồng nhạt khẽ mở.
"Chị Ngọc Kiều, bôi nhọ người khác là không đúng, bây giờ tỉnh táo chưa?"
"Tỉnh táo..." Vẻ mặt Nhan Ngọc Kiều đờ đẫn, che mặt, nhìn Nhan Bạch trước mặt, trong mắt là sự căm hận nồng đậm, muốn xông lên xé nát mặt Nhan Bạch.
"Được rồi, em vẫn còn đang ốm, lên lầu nghỉ ngơi đi, đừng quan tâm đến những chuyện này nữa." Nhan Thế Lương thấy biểu cảm của Nhan Ngọc Kiều khi nhìn Nhan Bạch, sợ cô ta lại nổi điên đ.á.n.h người, liền đến trước mặt Nhan Bạch, tiện tay sờ trán cô, thấy đã không còn sốt nữa.
"Vâng, em lên lầu trước đây." Nhan Bạch gật đầu với Nhan Ngọc Kiều, không dừng lại nữa.
Cô cầm bánh ngọt lên tầng hai, sau khi vào phòng thì mở hộp bánh ra, lần này nhân bánh ngàn lớp không phải xoài mà là thanh long, hương vị cũng rất ngon, Nhan Bạch ngồi bên mép
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197853/chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.