Ở trường, Nhan Ngọc Kiều cũng cảm thấy mọi người đều nhìn mình bằng ánh mắt khác thường, ban ngày lo lắng bất an, ban đêm cũng không ngủ được, chỉ cần nhắm mắt lại, liền mơ thấy một khuôn mặt, khuôn mặt của Nhan Bạch, cô ta mỉm cười ngọt ngào, cầm một con d.a.o nhọn muốn m.ó.c m.ắ.t cô ta, sau đó nói, muốn g.i.ế.c tất cả bọn họ...
Cùng với cảnh tượng đêm hôm đó ở chung với Nhan Bạch, con ngươi còn sống trong tay cô ta, như thể muốn nhảy ra khỏi giấc mơ, nuốt chửng cô ta.
"Ngọc Kiều, cố gắng nhẫn nhịn thêm chút nữa, mẹ thấy, ba con và anh con chỉ là đang tức giận, đợi khi hết giận, con có thể quay lại nhà họ Nhan, trong khoảng thời gian này con cứ ngoan ngoãn nghe lời, đừng làm gì cả, lần này là do con không kiềm chế được tính tình mới dẫn đến như vậy, nhớ lấy bài học này, biết chưa? Nhẫn nhịn, mọi việc đều phải nhẫn nhịn, không được bốc đồng, bốc đồng sẽ hỏng việc lớn."
Dương Hải Mị xót xa nhìn con gái mình, sờ đầu Nhan Ngọc Kiều, không khỏi thở dài, bà cũng không ngờ Nhan Thế Lương lại quan tâm đến Nhan Bạch như vậy, xem ra, có một số việc cần phải tính toán lại...
DTV
"Mẹ, mẹ không tin con sao?" Nhan Ngọc Kiều thấy Dương Hải Mị không nghe lời mình nói, không khỏi cao giọng, trên mặt là vẻ phẫn nộ, tất cả mọi người đều không tin cô ta, cô ta nói cho mẹ mình những lời của Nhan Bạch, Dương Hải Mị lại chỉ coi như cô ta bị kích thích quá độ.
"Tin,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-trong-sinh-sung-the-phap-y/5197856/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.