Phương Lê đi nhờ taxi, đến một vùng ngoại ô thì xuống xe, sau đó gọi cho Hứa Dương, người bạn duy nhất mà cậu có. Lối nhỏ lên núi có chốt bảo vệ taxi không thể chạy qua, nên Phương Lê đành phải đứng đây mà chờ Hứa Dương đến đón.
12 giờ trưa nắng quả thật vừa rát vừa gắt vô cùng, Phương Lê thở dài một hơi mà bước đến một cây đại thụ, nương nhờ bóng râm mà ngồi đợi.
Cậu nghĩ rằng mình chưa lấy sinh hoạt phí, nhưng vẫn còn có tiền thưởng mà cậu tham gia thi đấu lấy được, sử dụng tiết kiệm một chút chắc ổn. Nếu đi làm công thì thời gian học và luyện tập sẽ ít đi, như vậy rất khó bảo trì thành tích hạng nhất và không thể lấy được học bổng cùng tiền thưởng.
Cậu lại nghĩ đến kiếp trước, khi thắng giải cậu không chỉ có hạng nhất mà còn có cơ hội quảng cáo, chính là bị anh cả của Nhạc Văn Hi hãm hại mà cậu bị gãy chân, cuối cùng Nhạc Văn Hi lại được cơ hội quảng cáo đó.
Phương Lê cùng Nhạc Văn Hi là anh em họ, gia cảnh cũng tương tự, mẹ Phương đối với Nhạc Văn Hi không tệ, mua cho Phương Lê cái gì cũng đều mua thêm một cái cho Nhạc Văn Hi, khi cậu học cái gì cũng cho y học cùng. Chỉ là khi người lớn cùng mất, thì vận mệnh của cả hai cũng thay đổi.
Phương Lê trước kia chưa từng coi khinh Nhạc Văn Hi vì gia đình cậu giàu hơn, có đôi khi y muốn đồ gì cậu cũng đều cho, cho nên cậu vẫn luôn nghĩ quan hệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931574/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.