Phương Lê khom lưng dùng nước lạnh rửa mặt, để bảo trì bản thân thanh tỉnh, cậu một bên hít sâu, một bên ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt ở trong gương, khuôn mặt láng mịn không có vết sẹo, không bị hủy dung, vậy là cậu đã trọng sinh sao? Không phải đang nằm mơ đâu đúng không?
Phương Lê đứng thẳng người lại mà nhìn thoáng qua phòng tắm nhỏ hẹp xong lại xoay người đi ra ngoài, nhìn cái giường đơn cùng với tủ quần áo nhỏ, cả cái phòng cũng không có được một cái bàn, Phương Lê vừa muốn khóc vừa muốn cười, thật sự.... Cậu đã trọng sinh.
Bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa, Phương Lê hít sâu một hơi, điều chỉnh tâm trạng sau đó mới xoay người đi ra mở cửa.
Phương Lê mở cửa ra, Từ Nguyệt San đã đứng bên ngoài bộ dạng tức giận quát thẳng vào mặt cậu.
"Mấy giờ rồi mà mày vẫn còn ngủ??? Ngủ ngủ ngủ, suốt ngày mày chỉ biết ngủ! Nghỉ học về chỉ biết nằm trên giường cái gì cũng không làm, hôm nay Văn Hi trở về, trong nhà bận tối mặt mà mày không biết xuống phụ. Mày nhanh mà đi xuống, nghe không!!!"
Từ Nguyệt San rống xong, liền dùng ánh mắt ghét bỏ trừng Phương Lê một cái, sau đó xoay người đi xuống lầu.
Phương Lê mặt vô biểu tình đóng cửa phòng lại, xoay người vào phòng tắm rửa mặt đánh răng thay quần áo. Cậu không có rảnh mà đi xuống phụ mấy người đó, mấy người trong cái nhà này xài tiền của ba mẹ cậu còn khinh thường cậu, đối xử với cậu không thua kém người ở.
Quả thật người quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931573/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.