Diêm Mặc Nghiêu đi rồi thì Phương Lê liền hỏi hộ sĩ mượn di động, để gọi vào số điện thoại của cậu, người bắt máy quả thật là Hứa Dương.
Nơi ở của Hứa Dương cách bệnh viện Phương Lê ở không xa nên anh rất nhanh đã đến. Hứa Dương để điện thoại của Phương Lê lên bàn, sau đó ngồi xuống sofa nhìn cậu, nói:
"Khi tao chạy đến không thấy mày, gọi cho mày thì thấy điện thoại rớt một bên, hỏi bảo an thì họ nói mới có tai nạn xe, xe cấp cứu vừa chở đi, mày làm tao sợ muốn chết. Bị thương nghiêm trọng không?"
Phương Lê nói: “Tao bị xe đụng, mày biết người đụng tao là ai không?”
“Là ai?” Hứa Dương hỏi.
“Cha nuôi của Nhạc Văn Hi và mấy anh trai của y, chủ tịch tập đoàn Phương Thiên.” Phương Lê nhả từng chữ: “Diêm, Mặc, Nghiêu”
Hứa Dương kinh ngạc há miệng thở dốc, sau đó nhìn một vòng phòng bệnh mà thì thầm.
“Khó trách mày có thể ở trong phòng bệnh xa hoa như vậy, thì ra là Diêm đổng đụng mày.”
“Tao tỉnh lại thì đã ở chỗ này, Diêm đổng còn đứng ở bên mép giường nhìn tao, khi đó vừa tỉnh lại nên tao cũng không nhận ra hắn là ai.”
“Vậy mày bị thương có nghiêm trọng không?” Hứa Dương lo lắng nói tiếp: “Để mày ở phòng sang chảnh như vậy, không lẽ sau này.... Mày còn nhảy được không?"
"Phần sau đầu bị va chạm cùng cánh tay bị trật khớp thôi, nghỉ ngơi một thời gian là ổn rồi, mấy nơi khác thì không sao."
"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi." Hứa Dương an tâm gật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hao-mon-tieu-cha-ke/931575/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.