-Mọi người thu dọn đồ đạc làm gì
vậy ạ?- Nó mắt nhắm mắt mở hỏi mẹ.
-Bố mẹ và anh con phải đi về quê
có việc.
-Ở quê có việc gì ạ?
-Cũng không có việc gì quan trọng
lắm, bố mẹ và anh con đi là được rồi.
-Mọi người đi mấy ngày ạ?
-Khoảng một tuần.
-Một tuần???- Nó trợn mắt.- Thế
con thì sao, con ở nhà một mình sao ạ?
-Không.
-Vậy thì con ở đâu?- Nó khó hiểu.
-Con sẽ sang nhà cô Hà ở vài
ngày.
-Cái gì???- Nó hét lên.- Con
không đồng ý.
-Vậy nếu con có thể ở nhà một
mình thì con có thể ở nhà.- Mẹ nó thản nhiên.
-Hay mẹ để anh Minh ở nhà với con
đi mẹ.
-Không được.
-Mẹ...- Nó mếu máo.
Từ nhỏ đến lớn, nó chưa bao giờ ở
nhà một mình, hơn nữa nó cũng rất sợ ở nhà một mình, biết thế nên mẹ nó mới
dùng chiêu này, đúng thật là khốn khổ mà.
-Không còn cách nào khác hả mẹ?-
Nó nài nỉ.
-Mẹ đã cho con lựa chọn rồi đấy
thôi. Một là ở nhà một mình, hai là sang nhà cô Hà.
-Con chẳng thấy cái nào gọi là lựa
chọn cả.- Nó gận dỗi.
-Tùy con thôi, mẹ đi đây.
Mẹ nó bỏ nó lại rồi đi chuẩn bị những thứ khác, nó quay sang tìm đồng minh- anh nó. Thế nhưng cái nó nhận được là cái nhún vai và gương mặt bất lực từ Minh. Ôi trời, chẳng lẽ nó phải sang ở nhờ nhà tên tâm thần ấy thật sao? Ôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-don-gian-la-ta-duoc-ben-nhau/2025800/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.