Bây giờ là 6 giờ sáng.
Nó bước ra khỏi phòng, mắt nhắm mắt
mở, gương mặt ngái ngủ, đang định mở miệng gọi Minh thì phát hiện có ai đó đang
đứng trước mặt mình. Nhìn dáng người thì không phải là anh Minh của nó, nó dụi
mắt mấy lần cho tỉnh táo rồi nhìn lại lần nữa xem rốt cuộc đó là ai.
-Aaaaaa.....- Nó hét lên.
Hoàng thật sự đứng hình với thái
độ và bộ dạng nó lúc này. Đầu tóc bù xù, gương mặt thì lem nhem, bộ đồ ngủ nhàu
nhĩ, trông chẳng khác nào vừa từ chiến trường về, đã thế vừa mới gặp cậu đã hét
toáng lên như thế. Thật muốn làm cho người khác hoảng sợ mà.
-Dừng.- Hoàng hét lớn lấn át tiếng
nó.
Nó im bặt nhìn Hoàng từ đầu đến
cuối, khi đã chắc chắn nó không nhìn nhầm nó mới cất tiếng hỏi
-Sao cậu lại ở đây?
-Tôi không ở đây thì ở đâu.-Thật
tức chết mà, mới sáng ra mà đã bị sao thế không biết.
-Nhưng đây là...
Nó nhìn xung quanh. Hình như đây
không phải là nhà nó. Nó định thần lại, suy nghĩ một chút.
-Đừng có nói là cô không nhớ mình
đang ở đâu đấy nhé?- Hoàng nhìn nó chăm chú.
-À...- Nó bắt đầu nhớ lại mọi việc.
Đây là nhà của Hoàng, phát hiện ra mình ngớ ngẩn đến mức nào, nó cảm thấy xấu hổ kinh khủng, cả người bất giác nóng bừng lên. Nhìn lại bộ dạng của mình lúc này, thật sự muốn đập đầu vào gối tự tử quá đi mất. Mai vội vội vàng vàng chạy lại vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-don-gian-la-ta-duoc-ben-nhau/2025802/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.