Hôm nay là hạn cuối cùng của hình
phạt, chỉ cần xong hôm nay là nó sẽ không phải ở lại trực nhật nữa. Phù, qua
hai tuần cũng nhanh thật đấy.
Đã dọn dẹp gần xong thì nó nghe
thấy tiếng động từ cửa lớp. Lạ thật giờ này còn ai ở lại nữa đâu. Nó quay đầu lại.
-Sao thế, làm xong rồi à?- Anh
lên tiếng, giọng đầy khinh miệt.
Nó không nói gì, chỉ nhìn cô ta một
lúc rồi cúi đầu tiếp tục công việc của mình, mặc kệ họ muốn nói gì thì nói.
-Sao thế, câm rồi à?- Anh tiếp tục.
Theo sau Anh còn có vài nữ sinh,
bọn họ tỏ vẻ rất ngạo mạn, nhìn qua đã biết toàn những người ỷ thế ức hiếp kẻ
khác, nhưng Mai không phải người dễ ức hiếp đâu.
-Nếu không có chuyện gì thì mấy
người về đi, tôi còn phải dọn dẹp.
-Còn dám lên mặt nữa à? Để xem
hôm nay mày làm như thế nào.
Anh vừa dứt lời, lập tức bọn người
phía sau đã tản ra cả lớp phá Mai, người thì xả giấy vụn bay khắp lớp, người
thì đẩy bàn ghế lộn xộn. Mai đứng nhìn những hành động đó, nhất thời chưa phản ứng
kịp. Đúng là ức hiếp người ta quá đáng.
-Các người có dừng lại không hả?-
Nó tức giận la lên.
-Dừng lại ư? Đang vui mà.
-Các người rảnh rỗi lắm sao mà đi
gây chuyện với người khác như thế?
-Gây chuyện? Là mày đã gây chuyện
trước thôi.
-Tôi gây chuyện với các người lúc
nào chứ?
-Lúc nào ư? Từ ngày mày vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-don-gian-la-ta-duoc-ben-nhau/2025799/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.