Mới sáng sớm nó đã thấy anh Minhđứng ngoài ban công, gương mặt có chút lạnh lùng, nó ít khi nhìn thấy bộ dạngđó của anh.
Anh đứng thẳng người, hai taykhoanh để trước ngực, mắt nhìn vào khoảng không trước mặt. Lúc này trông anh chẳngkhác nào một vị thần, anh Minh đúng thật rất đẹp trai.
-Sao anh lại đứng đây?- Nó tới gần.
-Dạo này anh thấy em thường xuyênvề trễ.- Minh không nhìn nó nói một câu.
-À... chuyện đó...- Nó lúng túng.
-Có chuyện gì anh không bết sao?
-Không có gì, chỉ là...
-Chỉ là gì?
-À... không có gì... không có gìđâu...
-Em nghĩ là giấu được anh sao?
Nó cuối đầu không nói, đúng là nóchẳng bao giờ giấu được anh điều gì, nhưng nó không muốn anh phải lo lắng nên mớikhông nói thôi. Nó biết nó là đứa hay gây rắc rối nên nó không muốn anh lúc nàocũng gặp phiền phức vì nó. Hơn nữa lần này cũng đâu có gì to tát.
-Em không sao mà.-Nó vẫn cúi đầu.
-Anh thật hết cách vói em, sao gặpchuyện mà không nói chứ.- Minh quay người lại đối diện với Mai.
-Em thật sự không sao mà, cũng đãgần hết rồi.
-Bao lâu?
-Hai tuần.
-Lần sau em nhất định phải nóicho anh biết đấy.- Anh nhẹ giọng, lại dịu dàng với nó như thường ngày.
-Em biết ạ.-Nó ngẩng đầu mỉm cườithật tươi.
-Em đấy, lúc nào cũng thế. Thôixuống ăn sáng rồi anh đưa em đi học.
-Vâng ạ.
Minh kéo tay nó xuống nhà, bố mẹđang đợi hai đứa ăn cơm.
Mai ngồi sau xe anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-phuc-don-gian-la-ta-duoc-ben-nhau/2025798/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.