Tư Kiêu Kỳ lưu luyến rời khỏi môi Tiêu Thần, nhìn cặp mắt sáng lấp lánh và khóe môi ướt át của đối phương, anh không nhịn được lại cúi đầu hôn thêm cái nữa.
“Đi thôi!” Tư Kiêu Kỳ vui vẻ nắm tay Tiêu Thần bắt đầu đi.
Nhưng là Tiêu Thần vẫn chưa chịu nhúc nhích: “Đi đâu?”
“Nhà của tôi.”
“Tôi tới nhà anh làm gì?” Tiêu Thần hỏi lại lần nữa.
Tư Kiêu Kỳ rốt cuộc cũng nhận ra, vấn đề Tiêu Thần để ý không phải là “Tới nhà anh để làm gì?” mà là “Tại sao lại tới nhà anh?”, hắn đương nhiên biết hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì, cái hắn quan tâm là địa điểm.
“Cậu không muốn tới nhà tôi?” Lông mày Tư Kiêu Kỳ nhíu lại: “Tại sao?”
“Anh nhanh lên một chút đi,” Tiêu Thần chỉ chỉ đồng hồ trên tay, “Anh rốt cuộc muốn làm gì?”
“XXX cậu!” Tư Kiêu Kỳ nghiến răng nghiến lợi nói.
Tiêu Thần nhún nhún vai: “Anh định làm chuyện này ngay bên lề đường?”
Tư Kiêu Kỳ không do dự kéo tay Tiêu Thần bước đi. Gần đây có một khách sạn cao cấp bốn sao, đại sảnh khách sạn đèn đuốc rực rỡ huy hoàng, Tư Kiêu Kỳ nhìn lại mình còn đang mặc bộ đồ tài xế màu xanh lam, trên cổ áo dính đầy mồ hôi, nếu nhìn kĩ cổ tay còn dính chút dầu máy, đứng nhìn đèn thủy tinh xa hoa to lớn, ánh mắt không lay động một lúc lâu. Anh sờ sờ túi: “Tôi không mang theo thẻ căn cước, hay là…” (Tui thương ảnh quá T^T)
“Cứ đi theo tôi.”Tiêu Thần lạnh nhạt nói, “Anh ở đây chờ một chút.”
Tư Kiêu Kỳ phừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/27622/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.