*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hơn mười hai giờ Tiêu Thần mới trở lại phòng cấp cứu, có điều anh thật sự rất mệt mỏi, đừng nói tranh thủ thời gian gọi cho Tư Kiêu Kỳ, thời gian để anh uống ngụm nước cũng không có. Có điều như vậy cũng tốt, anh cười tự giễu, chí ít cũng còn có thời gian đi WC. Chờ đến khi anh trở lại phòng cấp cứu lập tức ngồi phịch trong phòng không muốn động đậy. Theo anh tính thì chắc Tư Kiêu Kỳ đã tới rồi, ít nhất cũng đi qua đi lại hai ba vòng để tìm mình, nghĩ tới chắc hắn cũng nghe lời mình nhắn cho y tá rồi… Nhưng chính là không đứng dậy nổi, cũng không còn sức đi tìm hắn nữa.
Trước mắt cứ từ từ thôi, từ từ thôi, Tiêu Thần tự nhủ, chí ít cũng phải chờ mình khỏe lại, có sức lực để còn đi đối phó với tên lưu manh đó.
Nghĩ như thế, Tiêu Thần đi ngủ, dù ngủ không quá say, trong giấc mơ lại nghe như có tiếng chuông cấp cứu.
Hơn mười giờ ngày thứ hai, Tiêu Thần mơ mơ màng màng tỉnh lại, sau khi nhìn thấy kim chỉ giờ của đồng hồ phản ứng đầu tiên của Tiêu Thần chính là “Chết, không đuổi kịp xe của Tư Kiêu Kỳ rồi”, phản ứng thứ hai chính là “Hôm qua mình lái xe tới”. Nghĩ xong Tiêu Thần cũng không gấp gáp nữa, lười biếng nằm trên giường thêm một lúc nữa cho tỉnh ngủ, giãy dụa tới gần 11 giờ mới ngồi dậy rửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/27621/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.