Đối với “Ngày sau còn dài” của Tư Kiêu Kỳ, Tiêu Thần không có ý kiến, xem xét tình huống trước mắt, anh cũng không ngại cùng Tư Kiêu Kỳ duy trì mối quan hệ này một thời gian. Trong lòng anh thầm tính toán cho mối quan hệ này một kì hạn, ví dụ như nửa năm đi, mỗi tuần một lần một tháng bốn lần, nửa năm tổng cộng hai mươi bốn lần, tiết tấu này vừa thoải mái vừa an toàn, Tiêu Thần rất hài lòng.
Thế nhưng Tư Kiêu Kỳ lại không quá hài lòng, sắc mặt vô cùng âm u.
Lúc mới bắt đầu, Tư Kiêu Kỳ còn muốn làm một “Người đàn ông tốt chuẩn mực”, vừa dịu dàng vừa chu đáo, giống như sau một đêm thoải mái sẽ đưa Tiêu Thần về bệnh viện lấy xe rồi lái xe đưa Tiêu Thần về nhà. Nếu như Tiêu Thần không phản đối còn có thể ở lại nhà hắn uống chén trà cho biết nhà. Khi mình tan ca đêm còn có thể tạt qua nhà Tiêu Thần, đỡ cho Tiêu Thần chạy qua chạy lại.
Tuy rằng như vậy sẽ rất mệt, còn phải tốn tiền nhưng vừa nghĩ tới lượng công việc cùng với dáng vẻ mệt mỏi thường xuyên của Tiêu Thần anh lại không đành lòng, quên đi, cực thì cực, dù sao cũng là người ta chịu thiệt.
Anh một lòng đầy chân thành bị Tiêu Thần dùng hai chữ “khách sạn” đánh cho tơi bời hoa lá.
Đồng chí Tư Kiêu Kỳ không hài lòng phải bày ra một bộ mặt như hai người đang bàn việc làm ăn mà nói: “Bác sĩ Tiêu, vậy tôi về nhà trước, cậu đi đường cẩn thận.”
“Được rồi, tạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hanh-khach-cua-ta-la-thuy-than/27623/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.