Cho dù là đồng đội tốt nhất, cũng không thể luôn ở bên nhau.
Mỗi người đều có việc bận riêng của mình: tu luyện, công việc vặt của hành tinh, gia tộc... Đặc biệt là khi nghiêm túc bế quan tu luyện, mỗi khi bế quan thì sẽ là một khoảng thời gian rất dài không thể gặp nhau.
Nhưng cho dù vào lúc nào, ở bất kỳ nơi đâu, bọn họ cũng đều nhớ đến đồng bạn của mình, khắc ghi khoảng thời gian đã từng cùng nhau trải qua.
Cũng vì vậy, mỗi khi khoảng thời gian bận rộn trôi qua, bọn họ sẽ lập tức đi tìm Hòa Ngọc, đôi lúc sẽ đi một mình, đôi lúc sẽ đi cùng với những người khác.
Cách Đới bấm tay tính toán, đã hai tháng rồi chưa nhìn thấy Hòa Ngọc, quả thật hơi nhớ cậu. Gã đang định hỏi Hòa Ngọc ở đâu, thì lập tức nhìn thấy tin nhắn trong nhóm đồng đội…
"[Nguyên Trạch: @Hòa Ngọc, có người chụp được ảnh hôm nay hai người các cậu cùng nhau ra ngoài, lại muốn đi đâu thám hiểm vậy? Tôi đang định đi tìm các cậu đó.]"
"[Hòa Ngọc: Núi tuyết Ô Lộ, đến không?]"
"[Đoàn Vu Thần: !!!]"
"[Quỳnh: !!!]"
"[Trảm Đặc: Tôi lập tức xuất phát!]"
Cách Đới còn chưa xem hết tin nhắn đã trực tiếp đi ra ngoài, đồng thời ra lệnh: "Sắp xếp phi thuyền, đến khu một."
Đoàn Vu Thần đứng trên phi thuyền, đôi mắt hơi đỏ lên: "Đã mấy năm rồi, lời hẹn ở núi tuyết Ô Lộ, rốt cuộc cũng được thực hiện rồi sao?"
Nhưng mà, bọn họ vẫn còn có thể tề tụ đông đủ như năm ấy chứ?
Khu một, núi tuyết Ô Lộ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220837/chuong-1612.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.