Đang ngẩn ngơ suy nghĩ, Hòa Ngọc đột nhiên cảm thấy cơ thể mình đang được nâng lên cao, một bàn tay to nhấc cậu đặt lên vai.
Đôi mắt màu xanh biếc xinh đẹp của Ly Trạm vẫn luôn chú ý đến cậu, giọng nói nhẹ nhàng: "Anh sẽ luôn ở bên cạnh em."
Đàn Bất Thần đong đưa lên xuống: "Tôi cũng vậy!"
Kiếm Lưu Ngân: "Keng..."
Hòa Ngọc cười, mi mắt cong cong.
Đúng vậy, cho dù là trong bất kỳ hình hài với với bất kỳ diện mạo nào, thì bọn họ vẫn luôn ở đây.
Cuối cùng tất cả cũng sẽ trở về.
Ngày thứ tư trên núi tuyết Ô Lộ, Trấn Tinh đuổi tới.
Lúc đó Hòa Ngọc đang ủ rượu, Ly Trạm ở bên cạnh tay chân luống cuống nhóm lửa, Đàn Bất Thần thì đang chơi nhạc. Từng hạt bông tuyết rơi xuống, bầu không khí vô cùng tốt đẹp.
Trấn Tinh đạp lên đống tuyết đi đến, nhìn thấy bọn họ, gã dừng chân lại.
Hòa Ngọc ngẩng đầu nhìn gã, cười rạng rỡ, trong một thoáng còn lóe mắt hơn cả tuyết bay đầy trời, không khí cũng dần trở nên ấm áp. Cậu nói: "Đến rồi?"
Trấn Tinh cười đáp: "Đến rồi."
Ngày thứ năm trên núi tuyết Ô Lộ, Trảm Đặc cũng chạy tới.
Anh ta vác một cái trường côn, nhìn thấy bọn họ liền cười sang sảng, vươn tay, muốn bay vào ôm Hòa Ngọc: "Ngọc Ngọc, thật sự đã lâu rồi không gặp."
Ly Trạm vươn tay, ngăn cản anh ta, vẻ mặt không chút biểu cảm: "Nếu tôi nhớ không lầm, thì tháng trước cậu còn ở chỗ chúng tôi ăn vạ đó."
Trảm Đặc bị vạch trần cũng không chột dạ chút nào,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220838/chuong-1613.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.