Người còn lại thì vô cùng vừa lòng, anh ấy không xuất thân từ gia tộc lớn, không mua nổi một món vũ khí phù hợp với bản thân.
Còn món vũ khí trước mắt này dường như được Hòa Ngọc đích thân chế tạo dành riêng cho anh ấy, vô cùng hoàn mỹ, cũng rất phù hợp với mong muốn của anh ấy.
Người nọ rất cẩn thận cầm lấy, vô cùng trân trọng. Sau đó, anh ấy cung kính hành lễ bày tỏ lòng cảm kích với Hòa Ngọc, Hòa Ngọc vừa giơ tay thì anh ấy liền biến mất ngay tại chỗ.
Mà người kích động còn lại lúc này mới bắt đầu chọn "Ước nguyện của Thần" của mình.
Anh ta tránh đi tấm bên trái, rối rắm một lúc vì tấm thẻ ở giữa và bên phải, cuối cùng lựa chọn tấm thẻ ở giữa...
Ước nguyện của Thần: Ba tháng học tập tư tưởng nhân phẩm, một căn phòng học tập riêng biệt.
Người nọ: "???"
"Đây là thứ ước nguyện quỷ gì?!"
Không đợi anh ta kịp hỏi lại, tấm thẻ đã biến mất. Anh ta bị kéo vào giữa một căn phòng học, mạnh mẽ bắt đầu học một khóa giáo dục tư tưởng nhân phẩm.
Đoàn Vu Thần: "..."
Cách Đới: "..."
Thân đàn của Lăng Bất Thần lắc lắc, cậu ấy hỏi: "Hòa Ngọc... như vậy là có ý gì?"
Hòa Ngọc nhàn nhạt nhìn sang hướng khác: "Trong quá trình thi đấu, người này đã mấy lần giở thủ đoạn đồi bại, đầu cơ trục lợi, tính kế đồng đội, thiếu phẩm chất đạo đức, cần phải học tập nhiều hơn."
Mọi người: "..."
Hòa Ngọc lại nhìn sang phòng phát sóng trực tiếp, sờ sờ cằm...
"Người này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220836/chuong-1611.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.