Hòa Ngọc: "Thôi vậy, cứ chuyển một phần trước cho tôi cũng được."
Trảm Đặc chớp mắt, có thể chỉ đưa 2000 vạn thôi không?!
Anh ta ôm trí não, gương mặt đầy đau khổ, nước mắt lưng tròng.
Trảm Đặc kiếm tiền khó lắm đó. Thân là một lính đánh thuê, một mình sống tạm bợ, một thân một mình không có dòng họ chống đỡ, Trảm Đặc kiếm chút tiền thì cũng đều bù hết vào trang bị của bản thân.
Sau khi ra ngoài, hệ thống năng lượng phổ biến, trang bị anh ta tích trữ được cũng không còn đáng giá như trước.
Hai ngàn vạn này chính là toàn bộ vốn liếng của anh rồi. Trảm Đặc lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa!
Nhưng mà nghĩ lại hai mươi triệu và năm mươi triệu, lại nghĩ thân phận địa vị của bản thân bây giờ, kiếm tiền dễ hơn lúc trước nhiều rồi... Anh ta kìm chế nội tâm rục rà rục rịch, mắt làm như không thấy chuyển tiền qua.
"Ting! Trí não đã nhận 2000 vạn!"
Trảm Đặc nhìn số lẻ còn lại trí não của bản thân cũng bị đào rỗng, tim như ngừng đập. Mặc dù bây giờ anh ta cũng không có chỗ nào cần tiêu tiền, nhưng thân là một người nghèo, anh ta vẫn đau lòng!
Đang lúc anh ta đau thương, Hòa Ngọc: "Nhớ nhé, anh còn nợ tôi 3200 vạn, phải nhanh chóng trả tiền đó."
Trảm Đặc: "???"
Anh ta ngẩng mạnh đầu, không thể tin tưởng nhìn Hòa Ngọc.
Không lẽ thật sự không giảm cho anh ta chút nào sao?!
Hòa Ngọc mỉm cười: "Có người nợ tiền anh sau đó muốn xù tiền không trả, anh sẽ làm gì?"
Trảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220100/chuong-1573.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.