"Làm quản lý gì gì đó, quá nhiều chuyện, cả đống việc phải làm. Ai với ai đánh nhau vì khoáng sản, hai dòng họ nào lại giằng co với nhau, vậy mà loại chuyện này còn cần tôi đến quản! Tôi lại không phải ủy ban khu phố của Trái Đất các cậu!" Trảm Đặc vừa nhớ đến đã sụp đổ: "Tôi muốn bỏ chạy, tôi thật sự chỉ muốn chém ai đó mà thôi."
Thân là người của Khu Năm, anh ta tưởng bản thân lựa chọn con đường lính đánh thuê, không lựa chọn nghề rèn thường thấy của Khu Năm, thì có thể sống một cuộc sống vô lo vô nghĩ, nhẹ nhàng êm đềm trôi qua một đời, hoàn toàn không ngờ...
Bản thân sau khi có được sức mạnh, lại còn có thể đau khổ như vậy.
Đây mới là không có đạo đức, mất tình người mà!
Trảm Đặc nhìn về phía Hòa Ngọc, đối với đội trưởng, bọn họ đều có một sự tin tưởng vô tận.
Anh ta càng nói càng càng cảm thấy tức giận: "Cậu biết điều đáng giận hơn là gì không?"
Hòa Ngọc: "Bọn họ không chọn Đoàn Vu Thần."
Trảm Đặc: "???" Anh ta xém chút nữa nhảy dựng lên: "Đ* má, sao cậu biết?!"
Hòa Ngọc nhấc tay đẩy kính, không lên tiếng, nhàn nhạt nhìn thoáng qua anh ta, toàn bộ được biểu hiện trong im lặng.
Trảm Đặc: "..." Được thôi, xém chút nữa quên mất, đây là Hòa Thần thần thông quảng đại, pháp lực vô biên.
Anh ta lại vò đầu, cảm nhận được chân tóc vẫn còn vững, trong lòng hơi yên tâm chút, thật lòng cầu xin nói: "Ngọc Ngọc, cậu nhất định phải ở Khu Năm thêm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220099/chuong-1572.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.