Lúc này, Hòa Ngọc và Ly Trạm cùng nhau bước vào cổng.
Trảm Đặc nhìn thấy rõ ràng thanh niên trước mặt nhìn về phía Hòa Ngọc sau lưng, con ngươi chấn động, miệng mở lớn.
Sau mấy giây, thanh niên nhảy bật dậy từ trên ghế, hô lớn:
"Aaa Hòa Thần!"
"Thầy Đoàn!! Đừng ngủ nữa! Hòa Thần đến rồi!!"
"Aaaaaaa!"
Trảm Đặc bịt tai lại, mặt không cảm xúc.
Cửa tiệm của tên Đoàn Vu Thần đáng chết này, sau này anh ta chắc chắn dùng tiền đánh cho cả cái tiệm này phải quỳ xuống gào khóc!
Đoàn Vu Thần "nói với bên ngoài đang bận, thực tế đang ngủ" treo hai cái quầng thâm, xông ra, kích động nói: "Hòa Ngọc, Ngọc Ngọc cậu đến rồi, cậu cuối cùng đến cứu tôi rồi, hu hu hu, không đến nữa tôi sắp mệt tới chết rồi!"
Anh mở rộng đôi tay, nhào thẳng về phía Hòa Ngọc.
Ly Trạm giơ một chân chuẩn bị sút anh ta ra, Đoàn Vu Thần cũng là một cao thủ, cơ thể cử động một chút, thăng gấp đứng vững. Anh ta trừng mắt với Ly Trạm, đang chuẩn bị mở miệng chửi, đợi đến khi đôi mắt mơ hồ nhìn rõ là ai, lập tức ỉu xìu rồi, yếu ớt nói: "Trạm Thần cũng đến rồi à... Hoan nghênh, hoan nghênh đến Khu Năm làm khách...."
Giọng điệu này, dáng vẻ không giống hoan nghênh lắm.
Ly Trạm lạnh nhạt gật đầu.
Đoàn Vu Thần "khách sáo" xong, tiếp tục nhìn về phía Hòa Ngọc, đi ra, lần này không dám ôm, chỉ có thể nói lắp: "Hòa Ngọc à, cậu không biết tôi thảm thế nào đâu, bọn họ mỗi ngày kêu tôi dạy phương pháp rèn, mỗi ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220101/chuong-1574.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.