Eugene hơi do dự trong một khoảnh khắc.
Hòa Ngọc giơ tay đẩy kính, cậu đứng đó với dáng người thon dài, khiến người khác khó từ chối.
Giọng nói cậu bình tĩnh thản nhiên: "Chúng ta thực sự nên nói chuyện. Giết anh là chuyện không dễ, nhưng anh giết tôi cũng không phải chuyện dễ dàng. Có vẻ hệ thống không thể trực tiếp ra tay, cho nên mới cần phải thông qua anh."
Eugene không trả lời. Nhưng gã biết, cho dù gã không nói gì, Hòa Ngọc cũng có thể nhìn ra tất cả.
Bên cạnh, từng phân thân đang chậm rãi ngưng tụ lại, hiển nhiên Eugene muốn tiếp tục trận chiến.
Gã cũng không muốn nghe Hòa Ngọc "phân tích", hai chân đá ra sau, thân thể lại lao về phía trước.
Hòa Ngọc: "Anh có bao giờ nghĩ liệu hệ thống có thực sự là đồng minh của anh không?"
Eugene sững người tại chỗ.
Dù biết không nên nghe Hòa Ngọc nói, nhưng cậu thực sự giỏi bắt đúng trọng điểm.
Eugene nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc. Một lúc sau, gã lại lao lên lần nữa, và sáu thân thể tụ lại toàn lực tấn công, bao vây công kích Hòa Ngọc từ tất cả các hướng.
Hòa Ngọc giơ tay lên, kiếm Lưu Ngân bay đến bên người cậu, chặn đòn tấn công. Cậu mím môi, đôi mắt dưới cặp kính không viền nhìn thẳng vào Eugene: "Không dám đối mặt hay là sợ rồi sao?"
"Bang!"
Hai bên công kích chạm nhau, Eugene mím môi, tiếp tục chiến đấu. Gã khàn giọng nói: "Hòa Ngọc, tôi hiểu rất rõ cậu, tôi nghĩ, hẳn là cậu cũng hiểu tôi."
Con người gã trước giờ luôn luôn cố chấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220036/chuong-1509.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.