Eugene cười khổ một tiếng.
Gã hy vọng mình sẽ không vì chuyện này mà làm liên lụy đến hành tinh Cơ Giới, cũng hy vọng ba phút này sẽ không trở thành hồi chuông báo tử của hành tinh Cơ Giới.
Hòa Ngọc bình tĩnh đẩy kính lên: "Cho tôi ba phút, anh sẽ không hối hận."
Cậu nhìn gã: "Kẻ đó nhất định đang điên cuồng lừa gạt anh, nhưng tôi hy vọng anh có thể tự đưa ra phán đoán của mình. Anh vì hành tinh Cơ Giới mà phản bội chúng tôi, lòng trung thành của anh đối với hành tinh Cơ Giới là không thể nghi ngờ, nhưng anh nhất định phải rõ ràng — anh trung thành với hành tinh Cơ Giới, chứ không phải một sự tồn tại nào đó trên hành tinh Cơ Giới."
Eugene: "Cậu đây là đang mê hoặc tôi."
"Không, tôi không muốn dùng lời nói để đánh lừa anh, tôi chỉ là đang nói sự thật cho anh. Tôi không biết hệ thống đã làm gì với anh, nó nhất định đã dùng một thiết bị kết nối anh với năng lượng của hệ thống, cho nên anh mới luôn có thể duy trì cường độ này để đánh với tôi đúng không?" Hòa Ngọc hỏi ngược lại.
Eugene không trả lời, trên mặt cũng không có bất kỳ biểu cảm nào.
Gã là người duy nhất có thể che giấu suy nghĩ của mình trước mặt Hòa Ngọc, vì vậy Hòa Ngọc không có ý định tìm hiểu bất cứ điều gì từ gã. Cậu chỉ muốn cho Eugene biết điều mà mình vừa phát hiện ra.
Hòa Ngọc tiếp tục: "Tôi đoán xem, anh chỉ có một trang bị từ hệ thống, đó là chiếc mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220037/chuong-1510.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.