Bình luận: "Chết tiệt, tôi không nhìn rõ, chỉ thấy một thanh kiếm khổng lồ khác xuất hiện."
Bình luận: "A a a tôi muốn chiêm ngưỡng trận đấu này."
Bình luận: "Hòa Thần thật trâu bò."
Đã muộn rồi.
Eugene muốn chống cự, nhưng lại bị thanh kiếm lớn thứ nhất kiềm chế, không thể đánh trả.
Ảo ảnh của thanh kiếm lớn thứ hai nặng nề chém xuống vị trí của thanh kiếm lớn đầu tiên, nháy mắt phá vỡ thế đối đầu cân bằng lúc đầu.
Cơ thể Eugene đổ xuống, ảnh ảo của chiếc cưa điện lập tức biến mất.
Hai phân thân lần lượt nổ tung, vị trí của Eugene bị san bằng. Khu vực trung tâm đầy sương mù dày đặc, không nhìn thấy rõ bất cứ cái gì.
Cho đến khi tàn ảnh của thanh kiếm lớn biến mất, Hòa Ngọc mới xách kiếm lên, đứng tại chỗ. Đối diện cậu, mọi thứ như thể đều bị thanh kiếm này chém tan.
Vòng xoáy sương trắng biến mất, gió lốc ngừng lại, mọi thứ dần dần sáng tỏ.
"Eugene đã chết rồi."
"Chết dễ dàng như vậy sao?"
Lời nói vừa dứt, trên mặt đất, trong màn sương mù trắng xóa, một bóng người chậm rãi đứng lên, tóc bạc mắt đen, đeo mặt nạ màu bạc, đôi mắt dán chặt vào Hòa Ngọc.
Rất mạnh.
Nếu tất cả mọi người trong Liên Bang đều có cơ hội trở nên mạnh mẽ như vậy, hành tinh Cơ Giới chắc chắn sẽ không theo kịp biến hóa.
Đôi mắt Eugene kiên định và lạnh lùng.
Sắc mặt Hòa Ngọc tái nhợt, đôi môi không chút máu. Cậu không ngờ Eugene lại còn có thể đứng dậy. Ánh mắt cậu dán chặt vào gã, cẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220035/chuong-1508.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.