Ly Trạm không chịu chấp nhận, anh điên cuồng chạy theo, chân không giày, máu tươi đầm đìa, nhưng anh không dừng lại, tiếp tục loạng choạng đuổi theo Hòa Ngọc.
Trên sườn đồi trống trải, rõ ràng anh đã trở nên mạnh mẽ, cao to như vậy, nhưng bóng của anh lại rất nhỏ, mặt trời lặn xuống, Hòa Ngọc dần khuất xa.
Giờ phút này, anh hận chính mình không đủ mạnh, tốc độ vẫn còn quá chậm!
Mặc dù Hòa Ngọc không quay đầu lại, nhưng cậu vẫn có thể nhìn thấy cảnh tượng phía sau. Giọng cậu đầy bất lực: "Ly Trạm, chúng ta thật sự sẽ gặp lại nhau, tôi không thuộc về nơi này."
Ly Trạm cố chấp nhìn theo bóng lưng cậu, hét lên: "Là khi nào?"
Nếu còn có thể gặp lại nhau, đó sẽ là khi nào?
Hòa Ngọc: "Trong một tương lai rất xa."
Ở không gian này, ở khoảnh khắc này , Ly Trạm cần phải ở hành tinh thông thường, Trái Đất còn chưa kết nối với vũ trụ, hơn nữa bản thân cậu đến từ một thế giới khác, cậu càng không biết ngay tại thời điểm này mình đang ở đâu. Cho dù hiện tại có vẻ là cùng một thế giới, thực chất, một trăm năm sau, cậu vẫn chưa ra đời.
Khoảng cách giữa họ, quả thực rất rất xa.
"Anh mạnh mẽ như vậy, không thể mang em đi theo sao?" Ly Trạm cố chấp, giọng anh chất chứa sự đau lòng.
Hòa Ngọc cười, lắc đầu: "Tôi vẫn chưa đủ mạnh."
Nếu cậu đủ mạnh, trở thành một vị thần thực sự, cậu đã có thể quay ngược thời gian, mang tất cả những người bạn đồng hành đã mất của mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220014/chuong-1487.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.